Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Đàn ông có vợ ngủ chay được bao lâu?

Khi ông xã chuẩn bị lên đường đi công tác dài ngày người vợ văn minh sẽ dặn dò chồng nhiều điều, trong đấy đính kèm “nếu có quá giang ở đâu đó thì đừng quên mặc áo mưa”.
Có người còn học tập nhân vật trong một clip quảng cáo bằng cách dúi vào tay chồng một hộp in logo OK. Vì họ biết đàn ông vốn kém chịu đựng ngoài ra họ lười biếng, ào ào, vô trách nhiệm.
Trong rất nhiều bộ phim hài của Mỹ, nhân vật đàn ông độc thân đã dùng đến biện pháp “tự xử” để cân bằng tâm sinh lý.
Giới khoa học cũng không ngừng nhắc đi nhắc lại rằng, khả năng nhịn yêu của phái mạnh kém hơn hẳn phụ nữ. Vậy nên đàn ông xa vợ trong khoảng thời gian 4 tuần trở lên chỉ có thể dẫn đến một trong ba tình huống sau:
Một là: độc thoại; hai là: tìm đối tác cho tình một đêm; ba là: yên phận ngủ suông, với điều kiện anh ta bẩm sinh không dồi dào nhu cầu (ở nhà cạnh vợ cũng có thể ngủ chay dài dài).
Đã có nhiều ông chồng thử buộc mình theo một thử nghiệm ngủ chay mà không cần nhờ cậy đến bước tự xử hoặc đối tác. Mọi chuyện vất vả và ít lãng mạn hơn họ hình dung. Và dưới đây là nhật ký của một người trong cuộc thử thách.
 
Rất khó để ngủ chay sau khi có vợ (Ảnh minh họa)
Tuần thứ nhất
Vợ tôi đi công tác nước ngoài. Tôi tự đưa ra cho mình một cuộc thi duy ý chí với chính bản thân. Lẳng lặng thôi, không thông báo cho ai cả vì sợ nếu thất bại mọi người sẽ cười cho.
Những đêm đầu tôi không cảm thấy gì đặc biệt, thậm chí ngoan ngoãn tạo thói quen mới là để hai cánh tay đè lên trên chăn chứ không thục tay dưới chăn như mọi khi.
Đến khoảng giữa tuần tôi để ý thấy quãng đường đến chỗ làm hình như dài hơn và hình như tôi đi tốn mất nhiều thời gian hơn. Bình thường, phụ nữ lướt qua mặt tôi ai cũng như ai, giờ thì tôi bắt đầu quan sát kỹ hơn các cô gái đi ở cự ly gần với tôi.
Tuần thứ hai
Xuất hiện triệu chứng khó ngủ. Tôi lôi một vài cuốn truyện ngắn loại dễ hiểu ra đọc, xem ra không ăn thua. Tôi cố nhắm mắt nhưng nhóc tỳ vẫn tỉnh như sáo, ý nó nói: “ông không thể ngủ trước tôi được đâu”. Thiếu chút nữa, cuộc thi của tôi bị bể. Tôi nhớ ra lời khuyên của một ông bạn, bật radio kênh thời sự. Tôi đã ngủ thiếp trong phần bản tin nói về cuộc khủng hoảng ở châu Phi.
Tuần thứ ba
Đầu tuần: Tôi ngủ muộn, quyết định khám phá một số album ảnh của bạn khác giới trên Facebook, hy vọng tìm thấy một serie ảnh chụp tự sướng của một nàng cá tính nào đó. Một việc làm vô nghĩa, chẳng khác nào kẻ nghiện rượu đánh đường đến tận quán bar chỉ để gọi một chai nước khoáng. Cảm giác cáu bẳn. Ban ngày tôi mò mẫm tập lại võ aikido, vỗn đã bị tôi lãng quên đến 5 năm rồi.
Cuối tuần: Trên đường đến văn phòng tôi bị mất điện thoại. Cơn khó chịu chồng chất. Tôi rủ M đi ăn trưa. M là đồng nghiệp, từng có một chút liên quan đến tôi trong một lần đi công tác nhưng sau đó bọn tôi tự nguyện trở lại vị trí đồng nghiệp thuần túy.
M rất hào hứng gọi món, chúng tôi uống bia, bia càng khiến tôi thấy bồn chồn không yên. M đủ hấp dẫn cho một buổi trưa mát trời, tôi đã nảy ý đồ đen tối nhưng phanh lại được. Dù sao thì cô ấy đang là của người khác. Đã lâu, chúng tôi đâu còn thích nhau.
 
ngủ chay
Nhiều nam giới phải lên mạng tìm 'hàng' khi ngủ chay (Ảnh minh họa)
Tuần thứ tư
Gồng mình được đến cuối tuần thứ tư thì tôi đầu hàng. Hoặc là “tự xử” hoặc stress nó sẽ xử mình. Tôi công nhận mình thua cuộc!
Nếu như chẳng may có lần bắt gặp ông xã đang đơn ca, bạn đừng sốc, đừng lên án vì thế cũng thường thôi. Ít nhiều dấu hiệu tự xử đôi khi thông báo rằng anh ta đang chung thủy.
Đàn ông chúng tôi vốn mong muốn tận hưởng cuộc yêu ngọt ngào từ một bạn tình cố định, chẳng ai là người muốn đánh lẻ. Đơn ca hay tình một đêm là tình huống bất đắc dĩ. Ở đây ta không bàn đến những người ngoại tình mà là ngủ chay vì hoàn cảnh.
Chúng tôi bị đánh đố nếu như bà xã chỉ muốn chồng làm lực sĩ khi ở bên cạnh họ, còn khi đi công tác phải hóa thành công công. Sợ nhất là type cực độ sắt đá đến mức tin rằng “người yêu vợ không bao giờ làm chuyện đó mà thiếu vợ”.
Nếu ông xã trở về từ chuyến đi xa mà để quên trong đống đồ giặt một một hộp “áo mưa” đã thiếu một vài chiếc, thay vào ghen tuông giận dỗi có lẽ bạn nên mừng thầm vì ít ra bạn và chồng đang được an toàn. Có khi một ông chồng trở về với hành lý chỉn chu và bộ dạng nghiêm chỉnh quá lại tiềm ẩn nguy cơ nhiều hơn.

Khiến nàng ‘mê man’ khi ‘yêu’

Hôn ngực, động chạm điểm G, vuốt ve và thật mạnh mẽ là những điều khiến nàng sướng mê khi 'yêu'.
Nam giới vẫn tự hào cho rằng mình là những kẻ giỏi giang và sành sỏi trên giường. Nhưng không hẳn thế, nhiều khi những thứ đơn giản bạn lại không hề biết, và do đó, bạn chưa thể làm cho nàng hài lòng khi 'yêu'.
Một người đàn ông 'điểm 10' khi lên giường đó phải là một người biết rõ những cách khiến cho phái nữ ngất ngây và không bao giờ quên được bạn. Do đó, nếu như bạn biết hết những điều sau đây thì mới có thể tự tin rằng mình là mẫu người đàn ông sành sỏi tình trường:
1. Trọng tâm vào ngực của nàng
Ngực của phụ nữ là vùng vô cùng nhạy cảm, vì thế khi 'yêu, bạn phải biết tập trung vào khu vực 'núi đôi' để giúp cô ấy hưng phấn. Không khó để làm điều này, chỉ cần cho tay vuốt ve khu vực nhạy cảm, hôn vào đầu ngực và chăm sóc nó kĩ càng là bạn đã có thể khiến cho người phụ nữ mình yêu hưng phấn và thực sự có hứng thú ân ái với bạn. Đây là khâu mở đầu không thể thiếu trong một màn 'yêu'.
2. Cố cán đích điểm G
Điểm G nơi âm đạo là nơi vô cùng ấn tượng giúp phụ nữ dễ dàng thăng hoa và lên đỉnh, vì vậy, khi quan hệ, hãy cố gắng dùng tay hoặc đưa 'cậu bé' vào tận trong đó để khám phá và cùng nhau ngất ngây. Một  tư thế giúp bạn dễ dàng chạm đến điểm G của cô ấy là tư thế chú cún. Khi hai người làm theo tư thế này, bạn sẽ thấy cô ấy 'sướng mê' và hạnh phúc như thế nào.
hãy hôn nàng suốt cuộc yêu
Hãy hôn nàng suốt cuộc 'yêu' (Ảnh minh họa)
3. Ôm hôn một cách bất ngờ
Phụ nữ là những kẻ lãng mạn, vì thế họ không thích những gì dập khuôn, theo lối mòn. "Yêu" lại càng cần như vậy. Nếu lúc nào cũng đợi ăn tối xong mới lên giường thì sẽ làm cô ấy chán ngắt. Bạn hoàn toàn có thể thay đổi thời gian "yêu" để mang lại cho nàng niềm hứng khởi. Khi thấy cô ấy thảnh thơi ở trong bếp, phòng ngủ, phòng ăn, bạn có thể lại gần ôm hôn bất ngờ khiến cho nàng hạnh phúc và sung sướng.
4. Vuốt nhẹ mái tóc
Nam giới thường bỏ qua điều này nhưng đây cũng là một cách khiến phụ nữ hưng phấn. Khi ngồi bên cạnh, hãy âu yếm vuốt nhẹ mái tóc của nàng. Luồn tay vào tóc, vào gáy, hít hà hương thơm của mái tóc sẽ khiến bạn thích thú, còn cô ấy thì cảm nhận được tình yêu mà bạn dành cho.
5. Khen ngợi sự xinh đẹp, quyến rũ khi lên giường
Bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn được nam giới khen ngợi vẻ bề ngoài của mình. Và lên giường là thời điểm phù hợp nhất để bạn làm điều đó. Hãy tìm ra những ưu điểm như làn da mềm mại, vông hông nảy nở của nàng để khen tặng. Chắc chắn, cô ấy sẽ vô cùng hưng phấn và hạnh phúc vì được bạn đánh giá cao.
6. Tập trung cả ở cổ, tai và gáy
Khi hôn phụ nữ, phần đông đấng mày râu quên đi vùng cổ, tai và gáy mà thường đi thẳng xuống ngực luôn. Đó là một hành động vô cùng 'lãng phí'. Bởi cổ và nhất là tai nàng là nơi vô cùng nhạy cảm khiến cho nàng hưng phấn và thích thú khi được bạn tình chăm sóc. Vì thế, đừng bao giờ bỏ quên những vùng tuyệt vời này nhé!

7. Quan hệ bằng miệng
Đừng nghĩ rằng nam giới mới thích hành động này, phái nữ cũng rất thích và muốn được bạn trai làm cho như vậy, bởi nó thể hiện sự đam mê và tình yêu mà bạn tình dành cho. Chỉ khi nào yêu nhau thực sự thì nam giới mới có thể 'yêu' bằng miệng một cách hưng phấn và thích thú. Do đó, một người đàn ông giỏi phải là người biết cách 'yêu' bằng miệng chuyên nghiệp.
8. Hôn suốt thời gian sex
Một điều mà nam giới thường bỏ quên khi ân ái đó là hôn. Không chỉ hôn trong màn dạo đầu mà hôn bất cứ khi nào hai người hứng thú sẽ mang lại cảm giác đê mê cho nam giới và phụ nữ. Nhất là ở chị em, nụ hôn thường tượng trưng cho tình yêu và sự thiêng liêng. Nàng sẽ nghĩ rằng bạn phải rất yêu cô ấy thì mới hôn nàng nhiều và lâu như vậy.
9. Tỏ ra mạnh mẽ, hiếu chiến
Phụ nữ thích nhất là mẫu người mạnh mẽ hiếu chiến khi lên giường. Vì thế, đôi khi hãy giả bộ như bạn đang hãm hiếp nàng. Trói tay cô ấy ra sau, giữ chặt người và làm 'chuyện ấy' thật mạnh mẽ sẽ mang lại cho cả hai những cảm xúc không thể quên. Tuy nhiên, chrr thỉnh thoảng hãy 'yêu' theo cách này thôi nhé, bởi không phải chị em nào cũng đủ sức để chịu đựng bạn như vậy.

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

"... ANH ĐÃ MƠ VỀ NGÔI NHÀ VÀ NHỮNG ĐỨA TRẺ..."


Anh, entry mà anh sẽ đọc cùng em bên dưới đây nằm trong cuốn ANH SẼ CƯỚI EM THÊM NHIỀU LẦN NỮA của Hoàng Anh Tú - cuốn sách sáng qua em đã kể anh nghe. 
Không phải em giữ lại entry này vì ý nghĩa của nó rất hay.
 
Cũng không phải em giữ lại entry này vì cảm xúc của nó rất đẹp.
 
Em giữ, vì một điều rất đơn giản, em đã nhìn thấy anh, hoặc bắt gặp một phần nào đó những nụ cười, những ánh mắt, và bờ môi, và vòng tay, rồi hơi thở của anh thấp thoáng sau từng con chữ...
 
Em cảm động vì nỗi nhớ của người viết ấy sao mà giống với nỗi nhớ của anh.
 
Em bật cười vì cái tham lam của người viết ấy cũng giông giống cái tham lam của anh.
 
Và, em hạnh phúc vì biết dù có ở đâu anh cũng đang dõi mắt theo em, lo cho em và giúp em gìn giữ một ước mơ - một ước mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ được sinh ra, được nuôi dưỡng, được lớn lên từ mầm sống yêu thương ...
 
- Jan -
_________________


"... ANH ĐÃ MƠ VỀ NGÔI NHÀ VÀ
NHỮNG ĐỨA TRẺ..."


Giấc mơ ấy đã thành hiện thực. Nhưng hiện thực ấy có ngọt ngào như ý nghĩ từ giấc mơ? Hiện thực vốn xù xì. Thế nên đôi khi, giấc mơ là thế, thành hiện thực nhưng lại mang vị đắng chat dẫu trái chín đỏ au...
Có bao nhiêu trái chín nhưng không mang vị ngọt? Giấc mơ thì luôn ngọt ngào song khi nó thành hiện thực như giấc mơ muốn thì nó lại không ngọt ngào như giấc mơ có. 
Bởi hiện thực xù xì. Bởi giấc mơ khi đã thành hiện thực mà dừng lại và thỏa mãn thì đó sẽ là một hiện thực chết.
Như bạn mơ làm bác sỹ để cứu giúp mọi người nhưng rồi bạn thành bác sỹ, bạn lại mải mê kiếm phong bì sau mỗi lần thăm khám.
Như bạn mơ lớn lên sẽ thành một doanh nhân nhưng khi bạn là doanh nhân, bạn không đủ tài năng lèo lái công ty của bạn.
Vậy thì em ơi, giấc mơ ngôi nhà và những đứa trẻ kia không bao giờ ngừng lại. Ngôi nhà sẽ phải là một mái ấm. Những đứa trẻ sẽ phải là những đứa con được sinh ra và lớn lên bằng dinh dưỡng tình yêu. 
Một khi ngôi nhà chỉ mang tính trú ẩn tránh mưa nắng thì đó chỉ là căn nhà trọ miễn phí.
Một khi những đứa trẻ do mình sinh ra mà không nuôi dưỡng chúng bằng tình yêu thì lớn lên cũng chỉ là một con người như mọi con người khác. Và thậm chí, có thể nó chỉ là gánh nặng cho xã hội mà thôi. Cũng như trái chín nào phải trái nào cũng ngọt nếu nguồn nước, phần đất nuôi nó không ngọt.
May mà anh có em. Hiểu những lý lẽ ấy.
Để giục anh chăm sóc cây cối sau nhà.
Để tỉ mẩn chăm lo cho con, chắt chiu từng hơi ấm cho chồng.
Để gieo những nụ cười cho từng góc nhà.
Để khi anh trở về căn nhà mình, đụng đâu cũng thấy em, thấy hình bóng em.
Em tranh thủ từng buổi đi làm muộn một chút, sớm một chút để phả tình yêu của em vào căn nhà đó, vào đứa con đó. Tranh thủ từng lời yêu thương để anh chạm vào và run bắn mình lên vì hạnh phúc.
Dù khi anh giận dỗi đến nhường nào, tủi thân đến nhường nào về cảnh hai bố con lang thang quán xá, ngồi luẩn quẩn chơi cùng nhau, thì em cũng không vì thế mà bỏ mặc anh với nỗi tủi thân nghẹn họng ấy.
Em đã nói: Nếu cả hai cứ tranh nhau phần thắng thì kẻ thua chính là cuộc hôn nhân này chứ không phải anh, cũng chẳng phải em.
Đúng em ạ! Mọi cuộc hơn thua trong tình yêu đều không mang lại bền vững nào hết. Chúng ta hơn nhau cái này hay cái kia sao bằng chúng ta để tình yêu của mình hôm nay hơn tình yêu của mình hôm qua?
Anh có một ngôi nhà.
Anh có những đứa trẻ.
Giấc mơ ấy đã thành hiện thực.
Cho anh tự tin bước trên đường đời.
Nhưng hơn cả thế, anh có một người vợ, các con anh có một người mẹ và ngôi nhà này có một bà chủ.
Em còn nhớ không, ngày chưa xa, chúng mình thèm đến mị mị người một không gian riêng để yêu nhau thỏa thích.
Em còn nhớ không, những ngày chúng mình yêu nhau, cứ buồn mỗi khi phải chia tay nhau để ai về nhà nấy.
Em còn nhớ không, khi mùa Xuân tới, chúng mình đã hân hoan đến nhường nào?
Em còn nhớ không, mùa Đông, rúc vào nhau ấm sực.
Anh xem lại những bức ảnh cũ mà rưng rưng.
Chúng ta đã đi qua tuổi thanh xuân của nhau bằng tất cả trọn vẹn từng ý nghĩ, hơi thở của mình. Và bây giờ, ngọt ngào hơn nữa, khi ta có nhiều hơn, khi ta hiện thực hóa được giấc mơ của mình.
Anh nâng niu và trân trọng mỗi ngày được sống bên em. Và anh biết, em cũng vậy, phải không?
Em ơi, ban nãy em hỏi anh: Chiều nay anh muốn ăn gì?
Em ạ, anh muốn ăn em.
Lúc nào cũng vậy.
Anh muốn ăn em.
Ăn từng hơi thở.
Ăn từng ý nghĩ.
Ăn từng nỗi âu lo.
Ăn từng cái thở dài.
Ăn từng nỗi hớn hở.
Ăn đến cả những nỗi nhớ khi không có em.
Ăn đến cả những giấc mơ của em.
Ăn đến cả những mê mải ký ức tình của chúng ta đã vun vén, chắt chiu.
Khi anh ngồi cùng con xếp một ngôi nhà.
Anh nghĩ về em, về cuộc đời của chúng ta đã và đang đi qua.
Mà rưng rưng.
Mà bổi hổi bồi hồi.
Mà hân hoan.
Mà nghẹn ngào.
Anh xếp cho con một ngôi nhà bằng tình yêu của anh dành cho chính cuộc hôn nhân này.
Anh xếp cho con một ngôi nhà bằng tất cả những đau đáu về hạnh phúc mà chúng ta đang nuôi lớn mỗi ngày.
Muốn biết ai đó quan trọng thế nào với bạn, hãy thử nghĩ xem nếu họ biến mất, bạn sẽ cảm thấy thế nào?
Anh sẽ thấy anh cô độc.
Anh sẽ thấy anh rưng rức khóc khi gặp ai đó gợi nhớ đến em.
Anh sẽ thấy anh ngơ ngác đến tội nghiệp giữa bộn bề nỗi nhớ.
Anh sẽ thấy em trong từng cái ăn, cái mặc của anh.
Anh sẽ thấy em cả trong anh.
Anh làm sao sống tiếp được nếu không có em?
Anh làm sao ngủ được nếu không có em?
Anh làm sao thở được nếu không có em?
Anh yếu đuối và ủy mị đến nhường nào, em biết không?
Chỉ nội ý nghĩ mất em đã đủ khiến anh run rẩy muốn khóc.
Huống chi!
Nhưng nghĩ đến mất em làm gì bởi chẳng cần nghĩ đến mất em anh đã luôn thấy đói em ngay cả khi có em.
Anh đói em.
Luôn đói khát em.
Cả khi ở bên em.
Như một con hổ dữ dằn.
Như một tên cướp tham lam.
Như một lái buôn keo kiệt.
Anh đói em cả khi em trọn vẹn trong anh. Bởi có ai than nhiều tiền quá, nhiều oxy quá đâu bao giờ?
Anh vẫn muốn được yêu em nhiều hơn cả ý nghĩ và khả năng của mình.
Yêu em đến tận cùng cuống tim.
Anh viết những lời này không hơn một tâm trạng đang yêu em đến cực đoan.
Đến hụt cả hơi vì ý muốn đi nhanh và xa hơn cả năng lực anh có.
Chưa bao giờ hết yêu em cả trong từng ý nghĩ thoáng vụt qua.
Em ạ!

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Em chỉ cần anh

Em không hay biết khi những cảm xúc trong em vỡ òa thì em sẽ ra sao, em cũng không bận tâm khi yêu thương nơi anh phai nhạt thì tình em sẽ như thế nào. Em không quan tâm, bởi em ích kỉ và chỉ muốn giữ anh cho riêng mình.
Vậy mà, bàn tay năm ngón chẳng thể nào giữ bước anh ở lại. Ra đi, rời xa em, rời xa nơi này để đến với tình yêu nơi kia đang chờ đợi, để đến với người có thể cho anh tất cả những yêu thương nhiều hơn nơi em. Đó là những gì anh đã quyết định. Thế mà tại sao em lại không tin, lại cứ tạo ra cho trái tim em cái ảo tưởng anh vẫn nơi đây, và vẫn còn yêu em nhiều như trước!
Đôi khi em thầm nghĩ, có khi nào anh dừng lại và nghĩ về em, nhưng mọi thứ trong cái suy nghĩ trống rỗng ấy cũng tan nhanh vào hư vô và trở thành ảo giác, cái ảo giác mà cứa nát tim em. Em đứng như chết lặng trong đêm mưa lạnh lẽo, nước mắt hòa vào mưa, thấm vào con tim yếu đuối. Dường như nó gào khóc gọi tên anh, còn em thì lại lặng lẽ nghe tiếng khóc con tim mình ứa lệ. Nước mắt nơi em đã mất đi vị mặn, nó đã trở thành huyết lệ, dòng máu của đau thương, của cái mùi tanh nồng nặc ghen tuông và giả dối, những hận thù, và cả những si mê.
Em hoang tàn trong những đêm đơn độc. Lê lết chân mình tìm đến những kỉ niệm xưa.
Tại sao anh lại đẩy em ra xa cuộc đời anh như thế? Tại sao yêu thương ấy lại không phải dành cho em? Anh có biết không, em chỉ cần anh thôi, chỉ cần tình yêu nơi anh, cần hơi ấm nơi anh, cần đôi tay nơi anh và cần bờ vai ấy. Giờ đây, ai sẽ bên em những lúc em vui, ai sẽ bên em những lúc em buồn. Bờ vai nào sẽ là nơi cho em tựa vào những lúc cô đơn, bàn tay nào sẽ nhẹ nhàng lau khô những giọt lệ nơi khóe mắt. [..]?
Yêu thương tan vỡ, những nồng nàn chết mòn trong nỗi nhớ cô liêu. Một mình em ôm nỗi đau trong những đêm dài cùng nước mắt. Em và anh, có lẽ hai ta chỉ có duyên mà không phận. Cùng đường nhưng cuối cùng vẫn chỉ là song song. Điểm dừng nơi anh là cô ấy, giao điểm ấy không phải là em.
Nhưng chia tay đâu phải là hết yêu, anh nhỉ?
Em vẫn sẽ yêu anh như thuở ban đầu. Vì em chỉ cần có anh!

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Em muốn dừng lại...

Chúng mình là gì hả anh? Nếu là tình yêu sao anh không một lần nắm giữ? Nếu là tình bạn sao anh gửi những cảm xúc quá đỗi nồng nàn để em liêu xiêu khi chính em bị mềm lòng trước những gửi trao ấy...
Em đã từng đọc được đâu đó mấy dòng này, có lẽ nó thật đúng cho chúng ta hiện giờ? Sẽ chẳng có một cái kết thúc nào cho mối quan hệ này đúng không anh?
Anh đến nhanh và cũng đi thật nhanh, chính em biết anh yêu người con gái đó rất nhiều, nhiều hơn cả bản thân mình, anh có thể làm tất cả vì cô ấy của anh... qua những lời tâm sự từ anh. Nhưng em đã chẳng quan tâm điều đó, vẫn để anh đến bên em.
Anh quan tâm tới em thật (có lẽ vậy). Nhưng để nói ba từ "anh yêu em" thì có lẽ quá khó phải không anh? Anh đẩy em vào vớ bòng bong của anh rồi bỏ mặc em lầm lũi với nó. Em không biết không biết phải làm sao cả? Khi mà từng ngày từng ngày tình cảm của em cứ lớn dần mà không biết. Trong khi anh vẫn yêu người con gái đó, mỗi đêm anh nhắn tin với em, anh quan tâm em, anh nói em đặc biệt trong trái tim anh nhưng anh vẫn nhớ cố ấy. Đã bao lần em định từ bỏ nhưng anh nói đừng làm thế anh buồn lắm. Em đã chẳng thể buông anh ra. Em ngốc thật!
Thứ tình cảm anh dành cho em chỉ là thứ tình cảm nửa vời, em cũng chỉ là người thay thế người ta trong quãng thời gian anh và cô ấy tạm xa nhau thôi. Với anh em có cũng tốt không có cũng chẳng sao.
Vậy mà em đã yêu anh, yêu anh rất nhiều. Em biết anh đã dành cho cô ấy rất nhiều, anh cũng ngốc lắm anh biết không? Sao có thể yêu người ta nhiều đến vậy? Sao có thể chịu đựng một quãng thời gian nhiều như thế? Em đến phát điên khi anh cứ lầm lũi với quá khứ. Anh cũng phải được yêu thương.
Và em cứ bên anh như vậy, một mối quan hệ không rõ ràng, nói đúng hơn là nó được giấu giếm tất cả mọi người. Anh nói anh cần thời gian suy nghĩ, em đợi anh. Ngày qua ngày anh lạnh nhạt với em, em cứ sống trong lo sợ rằng một ngày nào đó cô ấy sẽ về bên anh và em sẽ chẳng đủ tự tin để níu anh lại, phải để em đi...
Em chẳng đủ sức để vượt qua những lo sợ chính mình tạo ra nữa. Em không đủ niềm tin nữa. Còn anh? Dường như chưa bao giờ muốn kéo em lại gần thêm nữa?
Em!
Lầm lũi trong thứ tình cảm ấy, cố nhặt tìm cho mình một niềm tin. Em chỉ mong anh một lần cho em một chút hy vọng để em có thể tiếp tục yêu anh. Nhưng... cao quá, xa quá. Mong một lần anh nói anh thực sự muốn ở bên em. Vậy mà... Cảm giác duy nhất anh đưa đến cho em chỉ là trạm dừng chân, là qua ngày để đợi những thứ của riêng mình.
Em muốn sống với chính tình cảm của mình, sống thật với con tim mình và trọn vẹn với anh. Có thế nào em cũng chỉ yêu anh, có thế nào thì em vẫn chờ anh. Nhưng em nhận được gì từ anh? Là những lần anh bỏ quên em, là những lúc anh vùi đầu vào game mà hững hờ với em. Anh yêu game hơn cả em, anh cần game hơn cả em - cái đứa con gái ngày ngày vẫn chờ anh, cái đứa sẵn sàng lôi xe đạp ra đi hai cây số chỉ để gặp anh khi mới chuyền xong hai chai nước...
Anh như diều thả bay giữa bây trời lộng gió, còn em chỉ là người cầm dây bất lực để nó bay đi cùng gió. Anh chưa một lần biết em đã thấy buồn như thế nào khi mỗi một ngày anh lại bỏ quên em lại phía sau.
Anh bảo em chờ nhưng chưa bao giờ anh cho em chút hy vọng, anh cho em chút niềm tin để em có thể ở bên anh.
Em chẳng thể làm gì để chứng minh rằng em yêu anh cả, chỉ có trái tim này luôn một dạ với anh.
Nếu không yêu anh em đã chẳng đợi hàng tiếng đồng hồ ngoài trời lạnh cắt da thịt. Nếu không yêu anh, thì một đứa vừa lười vừa nhác như em lại bỏ cả trưa mùi mẫn làm bánh cho anh ăn...
Em cần anh hạnh phúc, nếu không phải là em thì ai cũng được chỉ cần anh hạnh phúc. Anh có biết tình cảm của em không? Anh có biết không em yêu anh nhiều vậy đấy.
Với em anh quan trọng, còn với anh em là gì? Nếu chị ấy xếp thứ nhất thì em cũng chẳng được xếp thứ hai đâu, game cũng là cuộc sống của anh mà. Còn em chỉ là khác qua đường thôi, chẳng là gì trong trái tim anh cả.
Em muốn dừng lại, thôi không cố gắng chen chân vào cái cuộc sống đông đúc của anh nữa. Em muốn dừng lại và nhìn thẳng vào sự thật, rằng anh chưa bao giờ yêu em. Em muốn dừng lại để biết rằng mình đã sai...
Nhưng...

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Tình ảo chưa tắt nắng

Tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi xuyên qua khe cửa sổ rọi sáng căn phòng, soi rõ khuôn mặt cô mệt mỏi vì bị cảm mấy hôm nay, cô làm việc quá sức để tìm ra hướng đi của mình. Giờ mới có dịp ngủ quên một chút, có dịp F5 lại tinh thần và mọi thứ đã qua, cả về mối tình ảo mà cảm xúc thật của mình. Tình ảo mà sao cũng mệt mỏi thế này. Tình của cô và anh, là tình yêu online, là yêu mà chưa hề gặp mặt. Có thể ngồi chat hàng giờ tìm sự đồng cảm, thoải mái chia sẻ chuyện trò, thổ lộ cảm xúc và tình cảm từ đó nảy sinh. Cả hai đều thích khám phá những điều mới lạ, thú vị về tình yêu trên mạng.
Tình trên mạng, tình online đến nhanh như cơn mưa mùa Hạ, tình ảo có sức quyến rũ mê hồn. Cuộc sống  có quá nhiều thực tế phiền toái, cảm xúc bị gò bó chai lỳ với hình ảnh ngoài đời. Nên cô dể dàng tìm đến cuộc sống ảo để tạo cảm xúc. Hàng ngày hai tâm hồn cô độc tìm đến nhau, yêu nhau qua chat, yêu những gì người ấy viết, cô chỉ hình dung mà chưa được chạm vào một góc của người ấy. Cô biết đó chưa hẳn là một tình yêu thực thụ, chưa hẳn là một nửa của nhau. Nhưng sức hút tự nhiên của tình yêu net, khiến cô để cảm xúc của mình buông thả.
Ảnh: Nguồn Internet
Lãng mạn, bay bổng và phiêu du nên dể dàng say nắng luyến lưu. Tình yêu đó được tự do trải dòng cảm xúc cô đơn, qua những câu comment, câu status treo trên tường nhà. Tất cả chỉ mang tính nổi bật nhất thời mà cô không kịp dừng lại. Bởi hư ảo bao giờ cũng đẹp. Thế giới ảo mang lại cho người ta nhiều tưởng tượng, nhiều giấc mơ lung linh sắc màu. Qua từng ngày, cùng đón đọc những bài thơ, tản văn đầy cảm xúc, chờ đợi để được bóc tem, tình chìm đắm qua emai, qua chat, qua blog...
Rồi một ngày mùa Hè đầy nắng thiếu mưa, đầy gió thiếu mây thì anh - tình cảm xúc bỗng dưng biến mất. Cô chỉ biết nick name của anh. Trang blog đóng cửa tắt đèn, một màu đen tối. Chế độ "chỉ mình tôi" được cập nhật. Cô spam tìm anh. Đã hai tuần invisible to everyone, chìm sâu lặng lẽ. Cô biết mình đã mắc kẹt vào khung tình ảo này. Từ đó, cô ghét mùa Hè. Cô ghét tháng hè. Hè cướp mất tình cảm xúc của cô. Nó đi quá bất ngờ, làm cô không kịp níu. Tình ảo chưa tắt nắng mà nó đã phủ đầy bóng đêm.
Nhớ lại ngày ấy, ngốc nghếch dại khờ. Ngày của những cảm xúc thật không tên, cứ xốn xang dịu ngọt, chưa đậm sâu nồng cháy nhưng lại phảng phất khó quên. Đã nhiều năm rồi, cô vẫn thơ thẩn nhớ về những gì đã qua. Tình cảm đầu đời dù chỉ là tình ảo, nhưng là càm xúc rất thật, rất ngốc. Dù giờ thời gian đi xa với nguồn tình ấy lâu rồi, nhưng sâu thẳm con tim vẫn ấp ủ hình bóng cảm xúc đầu đời của mình, chớ không phải là hình bóng của người tình ảo ấy.
Ngày đã tắt nắng lâu rồi. Cô bước qua một giấc mơ cuộc tình ảo. Buổi chiều định mệnh ấy, hoàng hôn buồn sâu thẳm, cô như mơ màng tìm vào trong cõi nhớ. Cuộc đời sao giống như một cuốn phim dang dở, mà đạo diễn bắt nhân vật phải biết diễn sống chết ra sao, lưu đày tình cảm thế nào. Không lẽ cuộc đời luôn là đất diễn và cô là diễn viên không chuyên. Cô không thể nào bằng lòng với bối cảnh số phận mình như thế. Cô phải tìm cho mình một lối đi mới, lối đi vắng bóng hình cảm xúc của ngày nào. Lối đi không còn rào cản cô đơn. Chỉ để lại nụ cười tồn tại bên bàn phím. Bên bài văn viết vội, bên bài thơ ẩn náu giọt buồn rơi.
Ảnh: Nguồn Internet
Mưa lại rơi, cơn mưa nhẹ nhàng như ru cõi lòng về một nơi xa vắng, mưa vỗ về những nỗi ưu tư. Đã lâu rồi cô mới thấy lòng mình thanh thản, cô như đang hòa mình vào dòng cảm xúc ấm áp ngày nào, những nỗi niềm ưu tư che giấu bao ngày qua như trôi hết. Lướt qua thời chìm đắm với tình ảo xa xôi, cô nhận ra đằng sau chữ ảo là những con người yêu thương thật và tổn thương cũng thật. Cho dù tình net có đến quá nhanh và kết thúc đột ngột giống như khi ta đăng nhập và thoát. Thì nên giữ đàng sau tình ảo luôn là những tình cảm có thật được tồn tại.
Dù sao cô cũng có một khoảng thời gian hạnh phúc với chính mình. Men say dịu ngọt ấy dể gì có được. Cô sẽ về tìm lại những cảm giác thực thụ không tên. Ngày ấy dù là tình ảo, nhưng cảm xúc đó ví như ánh nắng sưởi ấm cô mỗi ngày, được sẻ chia mọi chuyện. Được yêu thương một người và được người ta yêu thương lại, dù đó là ai cũng làm cho lòng mình thêm ấm áp trong cõi cô đơn. Thế giới mạng là ảo nhưng yêu thương và tình cảm là có thật. Mong rằng thời gian nào rồi cũng khép lại, để cân bằng lại cuộc sống của chính mình, để bản thân tồn tại giản đơn như bao người khác. Dù ước ao một bờ vai còn ở xa lắm, còn thuộc về ngày mai.
Lỗi lầm không biết bắt đầu từ đâu, từ sự quá cô độc bơ vơ chăng. Hạnh phúc thật đã bị đánh mất. Cô sẽ đưa những cảm xúc đàng sau chữ ảo trở lại nơi tình yêu bắt đầu. Tránh những nẻo đường mà phiền muộn nhiều hơn niềm vui. Không phải cô còn thương nhớ sự tàn độc đó của bạn ảo. Cô chỉ tiếc cảm xúc của mình bị đánh lừa bởi sự hào nhoáng của con chữ, lời có cánh nghe êm tai. Giữa chốn này, bàn phím này, trang mạng xã hội này, liệu có còn tạo nên nỗi đau khác hay nỗi nhớ khác. Xin được cất hết vào giấc mơ công nghệ net, đừng delete con chữ nhé, cơ bản là ta có thể delete hết nội tâm chứa đầy chất ảo hay chưa. Và hãy để vết thương tự biết làm lành với chính mình trong trái tim ấm áp vẫn đủ bao dung.

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

10.000 đồng và bài học cho con

Thằng bé hẳn nhiên rất thích đồ chơi. Nhưng chưa bao giờ dám ỉ eo xin mẹ. Từ rất lâu, nó đã quen, và có lẽ, cũng tỏ ra phần nào cảm thông với mẹ vì sự eo hẹp của đồng lương công chức.


10.000 đồng và bài học cho con

7 tuổi, nó đủ chút hiểu biết để không vòi vĩnh mẹ những thứ được coi là xa xỉ với nhà mình. Nhưng lần đó nó được mẹ cho “toàn quyền sử dụng” 10.000 đồng bán giấy vụn. Để có được 10.000 đồng, thằng bé đã cùng mẹ dọn dẹp, tích lũy trong vài tháng. Khỏi phải nói, nó sung sướng cỡ nào. Thoạt đầu nó định để dành, đợi tới lúc đủ tiền mua món đồ chơi đắt hơn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cu cậu quyết định phải mua ngay cho mình niềm vui ở cái quán gần nhà. Mẹ chở con ra đó, nhủ lòng, cần phải để con biết cách lựa chọn niềm vui trong những giới hạn vật chất, điều vô cùng khó nói và cũng khó dạy với trẻ nhỏ thời nay. Mẹ cứ ngỡ với 10.000 đồng, thằng bé sẽ thất vọng lắm khi không thể mua được món đồ ưng ý. Hóa ra không phải vậy. Thằng bé cầm tiền thật chặt, mắt chăm chú ngắm nghía những món đồ chơi be bé, xinh xinh đang treo lủng lẳng trong quán cóc. Nó không tỏ ra vội vàng, cũng không hề xấu hổ hay ngần ngại như tâm trạng thoáng qua trong đầu mẹ nó lúc đang đứng chờ. Với nó, đây là việc cực kỳ nghiêm túc và nó giống như vị khách đang rất chú tâm tới việc mua bán của mình. Mẹ yên lặng quan sát. Cô bé bán hàng đã nhận ra vị khách quen thuộc vẫn thường ghé qua hàng mình ngắm nghía mà gần như không bao giờ mua gì. Cô bé bảo: “À, là cậu bé vẫn thường ra xem xe tăng đây. Chị ơi, cháu vẫn bảo thích đồ chơi lắm nhưng mẹ không cho mua đấy”. Mẹ cười nhẹ nhõm. Cô bán hàng như bị chinh phục bởi vẻ nghiêm túc, say sưa của thằng bé, phục vụ nó như một khách hàng thực thụ. Cô kéo từng dây đồ chơi be bé ra giới thiệu, nhiệt tình chỉ dẫn rồi lại tìm kiếm những món khác mà thằng bé yêu cầu. Quan sát việc mua bán của con trai, mẹ chợt nghĩ, hình như chưa bao giờ mẹ được người bán hàng nào phục vụ tận tâm như thế khi món đồ mẹ mua chỉ ở giá trị 10.000 đồng.
Thằng bé lựa một lúc rồi quyết định lấy chiếc xe tăng bằng nhựa nhỏ xíu, chắc chỉ to hơn cái bánh quy một chút. Cô bán hàng bảo: “Cái xe đó chỉ có 7000 thôi, còn 3000, con muốn mua gì nữa không?”. Thằng bé lắc đầu và vui vẻ cầm tiền thừa gửi lại mẹ. Mặt mũi hân hoan với chiếc xe tăng nhỏ xíu trong tay.
Nhìn con, mẹ thoáng có ý muốn mua thêm cho con trai “vài niềm vui” như thế nữa, nhưng rồi mẹ đã tự kìm lại được. Làm thế là mẹ lại yêu mình mất rồi chứ đâu còn yêu con nữa.
Mẹ mừng vì con trai đã biết yêu quý và tự hào với số tiền con cùng mẹ có được. Mừng vì con biết mua cho mình niềm vui theo cách đúng đắn nhất. Mừng vì có thể chưa thực ý thức, nhưng con đã sớm có cơ hội để nhận ra, cuộc sống này, điều quan trọng là phải tự biết kiểm soát những nhu cầu vật chất của bản thân, có thế mới mong tìm được bình yên và hạnh phúc.